Khiếm thính và điếc: Phân biệt, nguyên nhân và điều trị

bởi thuvienbenh

Khiếm thính là tình trạng suy giảm thính lực ở các mức độ từ nhẹ đến nặng, trong khi điếc đặc trưng bởi sự mất chức năng nghe gần như hoàn toàn. Quản trị y khoa tập trung vào việc xác chuẩn ngưỡng nghe qua thính lực đồ để chỉ định máy trợ thính hoặc cấy ghép ốc tai điện tử. Việc phân loại thực thể là cơ sở thực chứng để tối ưu hóa lộ trình phục hồi ngôn ngữ và an toàn thính học.

Khiếm thính và điếc là gì?

Khiếm thính và điếc đều dùng để chỉ tình trạng một người không thể nghe tốt như người có thính lực bình thường (ngưỡng nghe từ 20 dB trở xuống ở cả hai tai). Khiếm thính là thuật ngữ mang tính bao quát hơn, ám chỉ bất kỳ mức độ suy giảm thính lực nào, từ mức độ nhẹ, trung bình đến nặng. Những người bị khiếm thính thường gặp khó khăn trong việc nghe các cuộc đối thoại ở nơi đông người hoặc tiếng nói nhỏ, nhưng vẫn có khả năng giao tiếp qua lời nói bằng cách sử dụng các thiết bị hỗ trợ hoặc điều chỉnh thói quen nghe.

Trong khi đó, điếc là thuật ngữ dùng để chỉ mức độ suy giảm thính lực ở mức rất nặng hoặc sâu. Người điếc thường nghe thấy rất ít hoặc hoàn toàn không nghe thấy âm thanh nào, ngay cả những âm thanh cường độ lớn nhất. Đối với họ, việc giao tiếp thường dựa chủ yếu vào ngôn ngữ ký hiệu, đọc khẩu hình miệng hoặc sự hỗ trợ từ các công nghệ cao cấp như cấy ốc tai điện tử thay vì các loại máy trợ thính thông thường.

Phân biệt khiếm thính và điếc

Sự khác biệt rõ ràng nhất giữa khiếm thính và điếc nằm ở ngưỡng nghe và khả năng xử lý âm thanh trong cuộc sống hàng ngày. Về mặt kỹ thuật y khoa, thính lực được đo bằng đơn vị Decibel (dB). Những người khiếm thính thường có ngưỡng nghe nằm trong khoảng từ 25 dB đến 80 dB. Ở mức độ này, họ vẫn có thể tận dụng phần thính lực còn lại (thính lực dư) để tiếp nhận thông tin âm thanh.

Ngược lại, người được phân loại là điếc thường có ngưỡng nghe trên 90 dB. Về mặt chức năng giao tiếp, người khiếm thính có thể phát triển ngôn ngữ nói bình thường hoặc gần như bình thường nếu được can thiệp sớm bằng máy trợ thính. Tuy nhiên, đối với người điếc, âm thanh không còn là kênh dẫn thông tin chính. Họ thuộc về một cộng đồng có bản sắc văn hóa riêng, nơi ngôn ngữ ký hiệu là phương tiện kết nối chủ đạo. Việc phân biệt chính xác hai tình trạng này giúp các chuyên gia thính học đưa ra lộ trình giáo dục và phục hồi chức năng chuyên biệt cho từng đối tượng.

Xem thêm:  Triệu chứng viêm tụy: Dấu hiệu nhận biết sớm và cảnh báo nguy hiểm

Việc nhận biết sớm các dấu hiệu suy giảm thính lực giúp tăng cơ hội phục hồi

Việc nhận biết sớm các dấu hiệu suy giảm thính lực giúp tăng cơ hội phục hồi (Nguồn: Sưu tầm)

Nguyên nhân gây suy giảm thính lực

Có rất nhiều yếu tố có thể dẫn đến tình trạng khiếm thính và điếc, được chia thành hai nhóm thời điểm chính: bẩm sinh và mắc phải.

  • Nguyên nhân bẩm sinh: Bao gồm các yếu tố di truyền chiếm tỉ lệ khá cao. Ngoài ra, các biến chứng trong thai kỳ như người mẹ bị nhiễm các loại virus (Rubella, Cytomegalovirus), sử dụng thuốc có độc tính với tai, hoặc tình trạng thiếu oxy, vàng da nhân ở trẻ sơ sinh cũng là những tác nhân hàng đầu gây ra sự thiếu hụt thính lực ngay từ khi chào đời.
  • Nguyên nhân mắc phải: Phổ biến nhất ở người lớn tuổi là tình trạng lão thính (suy giảm thính lực do lão hóa tự nhiên). Bên cạnh đó, việc tiếp xúc thường xuyên với tiếng ồn cường độ cao trong môi trường làm việc hoặc thói quen nghe nhạc âm lượng lớn làm tổn thương các tế bào lông ở tai trong. Các bệnh lý như viêm tai giữa mạn tính, thủng màng nhĩ, viêm màng não hoặc các chấn thương vùng đầu cũng có thể dẫn đến mất thính lực đột ngột hoặc từ từ. Ngoài ra, một số loại thuốc điều trị bệnh mạn tính nếu dùng lâu ngày có thể gây ra tác dụng phụ làm hỏng dây thần kinh thính giác.

Các loại Khiếm thính và điếc

Dựa trên vị trí tổn thương của hệ thống thính giác, y học phân loại thành ba dạng chính:

  • Suy giảm thính lực dẫn truyền: Xảy ra khi âm thanh không thể dẫn truyền hiệu quả qua tai ngoài hoặc tai giữa đến tai trong. Nguyên nhân có thể do tích tụ quá nhiều ráy tai, viêm tai giữa, có dịch trong tai hoặc dị dạng xương con. Loại này thường có thể điều trị bằng thuốc hoặc phẫu thuật.
  • Suy giảm thính lực tiếp nhận: Đây là dạng phổ biến nhất, liên quan đến tổn thương các tế bào lông nhạy cảm ở tai trong (ốc tai) hoặc dây thần kinh thính giác. Dạng này thường là vĩnh viễn và không thể chữa khỏi bằng thuốc hay phẫu thuật thông thường mà cần đến các thiết bị hỗ trợ.
  • Suy giảm thính lực hỗn hợp: Là sự kết hợp của cả hai loại trên, khi người bệnh vừa gặp vấn đề ở hệ thống dẫn truyền âm thanh, vừa bị tổn thương các tế bào thần kinh ở tai trong. Việc điều trị dạng này đòi hỏi sự kết hợp phức tạp giữa các biện pháp y khoa.

Ảnh hưởng của khiếm thính và điếc

Khiếm thính và điếc không chỉ đơn thuần là việc không nghe được âm thanh, mà nó còn kéo theo những hệ lụy sâu sắc đến mọi mặt đời sống.

Ở trẻ em, suy giảm thính lực không được phát hiện sớm sẽ dẫn đến chậm phát triển ngôn ngữ, nói ngọng hoặc không biết nói, từ đó ảnh hưởng đến khả năng học tập và tư duy.

Xem thêm:  Triệu chứng ung thư đại tràng giai đoạn cuối và cách điều trị hiệu quả

Ở người lớn, việc gặp khó khăn trong giao tiếp khiến họ dễ rơi vào trạng thái tự ti, mặc cảm và có xu hướng cô lập bản thân với xã hội.

Các nghiên cứu y học cũng chỉ ra rằng, người già bị khiếm thính có nguy cơ mắc bệnh trầm cảm và suy giảm nhận thức (mất trí nhớ) cao hơn nhiều so với người bình thường do não bộ thiếu đi sự kích thích từ các tín hiệu âm thanh.

Ngoài ra, việc không nghe được các tín hiệu cảnh báo (tiếng còi xe, tiếng còi báo cháy) cũng đặt người bệnh vào những tình huống nguy hiểm đến tính mạng trong sinh hoạt hàng ngày.

Suy giảm thính lực kéo dài có thể dẫn đến các vấn đề tâm lý như lo âu và trầm cảm

Suy giảm thính lực kéo dài có thể dẫn đến các vấn đề tâm lý như lo âu và trầm cảm (Nguồn: Sưu tầm)

Chẩn đoán và phương pháp điều trị

Với sự phát triển của công nghệ y tế, việc chẩn đoán và điều trị khiếm thính và điếc đã trở nên chính xác và hiệu quả hơn trước rất nhiều:

  • Chẩn đoán: Các bác sĩ sẽ bắt đầu bằng việc thăm khám tai ngoài để loại trừ các nguyên nhân vật lý. Sau đó, các xét nghiệm thính học chuyên sâu như đo thính lực đồ (Pure Tone Audiometry), đo nhĩ lực (Tympanometry) để đánh giá độ linh hoạt của màng nhĩ, hoặc đo điện thính giác thân não (ABR) đối với trẻ em sẽ được thực hiện để xác định chính xác ngưỡng nghe và vị trí tổn thương.
  • Điều trị: Tùy thuộc vào loại và mức độ mất thính lực, bác sĩ sẽ đưa ra giải pháp phù hợp. Các trường hợp dẫn truyền có thể được điều trị bằng kháng sinh hoặc phẫu thuật vá màng nhĩ, chỉnh hình xương con. Đối với mất thính lực tiếp nhận, máy trợ thính là giải pháp phổ biến giúp khuếch đại âm thanh để người bệnh nghe rõ hơn. Trong trường hợp điếc sâu mà máy trợ thính không còn hiệu quả, phẫu thuật cấy ốc tai điện tử (Cochlear Implant) là một bước tiến kỳ diệu, giúp chuyển đổi âm thanh thành tín hiệu điện kích thích trực tiếp dây thần kinh thính giác, giúp người điếc lấy lại khả năng nghe và giao tiếp. Bên cạnh đó, việc tập luyện phục hồi chức năng thính giác và ngôn ngữ là một phần không thể thiếu của lộ trình điều trị.

Sự hỗ trợ từ gia đình và các thiết bị hiện đại giúp người khiếm thính hòa nhập tốt hơn

Sự hỗ trợ từ gia đình và các thiết bị hiện đại giúp người khiếm thính hòa nhập tốt hơn (Nguồn: Sưu tầm)

Kết luận, khiếm thính và điếc là những mức độ suy giảm thính lực khác nhau đòi hỏi các phương pháp tiếp cận riêng biệt. Việc phát hiện sớm thông qua tầm soát và áp dụng các biện pháp can thiệp hiện đại như máy trợ thính hay cấy ốc tai điện tử có thể giúp người bệnh cải thiện đáng kể chất lượng cuộc sống và khả năng hòa nhập xã hội.

Xem thêm:  Ung thư gan giai đoạn 4 có chữa được không? Cách điều trị hiệu quả